Bài dự thi đầy cảm xúc về mối tình đầu của chàng sinh viên Đà Nẵng

Blog Đà Nẵng - Bởi chúng ta đã từng là một đúng không? Bởi trên đời này có những thứ sinh ra rồi tan biến sau một lần chạm đến nhau, giống như anh với em.

Moi-tinh-dau
Ảnh minh họa
>> Đà Nẵng, một dự cảm… >> Hàng loạt cô gái đồng loạt lên tiếng “tố” nhiếp ảnh gia ở Đà Nẵng gạ “tình một đêm” >> Cư dân mạng ghen tỵ với chuyện tình hết sức dễ thương của cặp đôi Đà Nẵng >> Cô gái “tận mắt chứng kiến vụ bắt cóc”: Gửi lời xin lỗi người dân Đà Nẵng >> Lại thêm một hành động đẹp của Công an Đà Nẵng đốn tim cư dân mạng khắp nơi

Có những người đi qua cuộc đời ta, những tưởng ta sẽ không thể yêu thêm một ai được nữa, vẫn nghĩ thiếu họ ta sẽ không sống được. Nhưng thực tế, họ đã đi và ta vẫn sống, vẫn phải bước tiếp con đường của mình. Dù thế nào đi chăng nữa thì ngày mai Trái Đất vẫn quay, dòng sông vẫn chảy, ngày mai vẫn là một ngày mới.

Kể ra chúng mình chia tay nhau cũng hơn một năm rồi nhỉ? Một năm đầy sóng gió với anh, một sinh viên năm cuối với biết bao dự tính cho tương lai đang chờ phía trước, cũng là khoảng thời gian mà chúng mình đã nói lời chia ly kết thúc một cuộc tình bốn năm không dài không ngắn nhưng đủ đẹp cho lứa tuổi học trò của chúng mình. Rồi thì cuối cùng sau những năm tháng đó anh cũng tự mình thoát ra khỏi đống hoang tàn của đổ vỡ, cuối cùng anh cũng cảm thấy bình tâm khi vô tình bắt gặp em giữa đường, tay trong tay bên cạnh người yêu mới, cuối cùng thì anh cũng làm chủ được những xúc cảm của bản thân mà bấy lâu nay nó dày vò, quằn quại anh đến khổ sở. Cuối cùng thì những năm tháng đẹp đẽ ấy cũng trở thành một phần trong ký ức của nhau, nhưng rồi ai náy nhận ra tình đầu chỉ là mối tình để nhớ, nhớ cả cuộc đời không thể nào quên đi.

Người ta bảo có một tình yêu đẹp khởi nguồn từ thời cấp ba là một điều may mắn nhất trong đời, bởi vì nó không có sự ngây ngô của lứa tuổi cấp hai, không tính toán nặng nề như thời đại học, bởi nó thuần túy là một cảm xúc bắt gặp và bốc cháy từ một ánh mắt hay sự ngưỡng mộ của đối phương. Chúng ta đã may mắn có những năm tháng ấy, đó là buổi chiều đầu tiên mưa rơi nhẹ trên vai, của những câu chào hỏi làm quen đầy thẹn thùng, lúng túng. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau như thế, rất lãng mạn và trữ tình phải không em?

Năm năm trước, anh lớp 12 cuối cấp em là cô bé dễ thương của khối lớp 10, vừa vào trường em đã làm các nam sinh trong trường say đắm, trong đó có anh. Phải khó khăn lắm và trải qua nhiều thử thách anh và em mới thuộc về nhau, em trở thành mối tình đầu của anh.

Những ngày mới yêu thật đẹp biết bao, ngày nghỉ anh chở em đi dạo trên chiếc xe đạp qua những con đường quê lộng gió, hương mạ non phảng phất mùi thơm đến ngọt ngào, nắng chiều trải bóng của chúng ta trên đường. Em đứng trên hai gác chân xe tựa vào lưng anh, giơ hai tay lên cao ôm chầm anh như muốn có cả thế giới mênh mông vô tận.

Năm tháng yêu nhau là những ngày mưa nắng đưa đón em đi học, lướt qua những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, vượt qua những lời nói xì xầm khi anh với em yêu nhau. Là cái ôm đầu tiên làm anh lóng ngóng, chỉ cần cái chạm nhẹ của người mình yêu thôi cũng khiến ta rần rần cả da thịt. Là những buổi chiều cuối tuần anh đưa em đi ngắm hoàng hôn, cõng em trên lưng đi dọc bờ biển bước trên những con sóng nối tiếp vỗ vào bờ, em nói với biển rằng “em yêu anh”.

Là những lúc hờn dỗi em xuống xe bỏ đi bộ anh thì lẻo đẻo dắt xe bám theo sau, cả hai không nói năng gì. Là những lá thư trao tay gửi em viết cho những lời giải thích khi anh thân mật với cô gái khác sau những ngày em im lặng đến đáng sợ.

Là những lúc anh và em ôm nhau khóc nức nở tâm sự chuyện gia đình, san sẻ những vui buồn, dắt nhau qua những năm tháng cùng khổ bởi cả hai đều là những đứa con sống xa vòng tay của ba mẹ. Là những buổi trưa nắng em ngồi sau lưng tựa vào anh ngủ, anh chở em khắp mọi nẻo đường khi em không muốn về nhà.

Năm cuối cấp để lại trong anh với những kỷ niệm ngọt ngào, giá trị của tình yêu được đong đếm qua từng ngày với những khoảnh khắc đan xen. Tình đầu nó là mớ cảm xúc vồ vập, một tình yêu vô điều kiện, trong sáng, hằng sâu trong miền ký ức mà mỗi khi nhớ về tâm trạng ta lại bâng khuân với những điều xưa cũ.

Rồi anh lên đường vào Sài Gòn thi đại học, anh bước chân lên ga tàu thành phố Huế, em đợi trên ven đường ray xe lửa ngóng anh đi ngang nhà với ánh mắt tìm kiếm khi đoàn tàu chạy qua, anh bám tay vào khung cửa sắt, hai ánh mặt chạm lướt nhìn nhau trong một tích tắt nhỏ, em khóc trong điện thoại thật nhiều, lòng anh không kìm được cảm xúc, đôi mắt thờ thẫn nhìn ra cửa sổ với một nỗi buồn xa xăm.

Sau đó anh đậu nguyện vọng hai vào trường ĐHSP Đà Nẵng, ngày chúng mình gặp lại, em đón anh bằng chiếc xe đạp cũ rồi ôm chầm lấy anh chẳng muốn rời, riết thật chặt như thõa một nỗi nhớ mong mòn mỏi thiết tha, anh vuốt nhẹ vào mái tóc em thỏ thẻ “anh về rồi đây” rồi cùng nhau rảo bước trên con đường cũ sau bao ngày xa cách. Chúng ta như thế yêu nhau, có giận hờn, có hạnh phúc, có chia tay, có nụ cười và có cả nước mắt song cuối cùng cả hai cũng đều vượt qua mà ở bên nhau đến ngừng ấy thời gian. Rồi thì thấm thoát hai năm sau em vào đại học, may mắn thay em trúng tuyển vào một ngôi trường cùng thành phố mà anh đang theo học. Trong những ngày tháng đó, anh vẫn đều đặn chở em đi học, rảnh rỗi lại đưa em đi đây đi đó, chăm sóc nhau mỗi khi ai đó ốm đau, gặm chung một ổ bánh mỳ khi đói uống cùng một chai coca-cola khi hai đứa đều hết tiền, cùng đẩy chiếc xe chết máy qua cơn mưa tằm tả với tất cả niềm vui khi hai đứa đều ướt như chuột lột.

Có những khoảnh khắc thật khó quên như thế, rồi cuộc sống sinh viên khiến ai cũng bắt đầu với những mối quan hệ mới, những cuộc vui mới, những người bạn mới quen để rồi thời gian hai đứa dành cho nhau cũng bắt đầu ít hơn, những cuộc gọi hay tin nhắn cũng thưa dần đi. Rồi thì những mâu thuẫn ngày càng nhiều, cãi vã, giận hờn, cáu gắt… điều đó làm cho khoảng cách giữa chúng ta ngày một lớn hơn. Cảm xúc và tình yêu ngày càng nhạt dần trong sự bướng bỉnh của cả hai. Sau đó bẵng đi một thời gian không dài, có quá nhiều khoảnh khắc xảy ra trong sự im lặng và chính sự im lặng đó là vũ khí âm thầm giết chết tình yêu của mình, anh đã vô tình để quyền quan tâm chăm sóc em vào tay một người con trai khác. Em có người yêu mới.

Cuộc đời khó hiểu nhất chính là tình cảm con người. Yêu thương nhau dài lau đến mức nào đi chăng nữa cũng có một ngày xa lạ được. Khi còn yêu thì muốn bên nhau từng phút, từng giây, nhưng rồi đến lúc ra đi, tình cảm không còn thì nhất quyết một lần cũng không bao giờ suy nghĩ lại.

Nỗi đau anh nhận lấy như gió quất vào mặt, lòng anh cồn cào đau đáu một nỗi buồn khoắc khoải hướng về những kỷ niệm xa xưa. Nỗi cô đơn mênh mông, cáu nát tâm hồn anh vì nỗi u hoài tê tái trong tận đáy lòng khi mất đi một người đã từng rất yêu. “Thú vui của của kẻ cô đơn là dùng lưỡi dao quá khứ cứa vào chính mình” anh nghĩ rằng mình đã bị con ma quá khứ ám ảnh anh cùng cực.

Anh trốn chạy với những nỗi đau, dường như thiên nhiên là nơi trú ẩn của những con người mang tâm trạng, đôi lúc một cơn gió nhẹ cũng đủ gợi lại những buổi dạo chơi một thời của anh và em. Cuộc đời này cũng giống như ly rượu có ngọt ngào và cả những đắng cay, đôi lúc phải nghĩ, người phản bội không phải là người đáng trách, có điều người ta không dám hy sinh mình cho người còn lại, họ cũng có những lý trí mà họ phải chọn lựa.

Sau khi mang hết những gì sẽ nhắc nhở anh rằng em đã từng có mặt trên cuộc sống của anh, cũng quyết giữ lấy lời hứa sắc đá rằng anh sẽ quên em, anh chợt hiểu rằng tình yêu trong anh sẽ không chết theo em. Chân lý nó không bền vững huống gì tình yêu của mình, đúng không?

Thời gian qua đi theo sự già nua của cuộc sống, anh cũng không để ý rằng anh bỏ được nỗi nhớ đó từ bao giờ, cũng không còn thói quen buồn vô cớ nữa. Có khi anh nghĩ anh không còn nhớ em nữa, nhưng có khi tự nhiên, một khoảnh khắc kỳ lạ chợt trở về, không phải là một câu chuyện, mà chỉ là một khoảnh khắc ngắn và rõ ràng. Nỗi nhớ chỉ là sự trở lại của một khoảnh khắc, không hề có một năm tháng nào ở giữa khoảnh khắc ấy và hiện tại.

Sau chia tay, anh làm bạn với công việc, tự làm mình bận rộn với những quan hệ mới, những niềm vui ở chung quanh, hạnh phúc ở đâu xa, nó ở ngay trước mắt chỉ là anh không nhìn thấy mà thôi. Có những người khiến anh rung động, nhưng tình cảm đó chỉ ngang mức “rung” chứ tâm hồn vẫn chưa sẵn sàng “động đậy” và thổn thức về một ai đó. Tư tưởng cao siêu nhất vẫn là tư tưởng của tâm hồn.

Trong cuộc sống, ta phải biết chấp nhận, nếu tình yêu không thể làm ta vui, hãy để nó nằm ở nơi sâu thẳm của trái tim, để nó tồn tại như hóa thạch của tình yêu, đẹp nhưng vô hồn, để nhắc nhở mình cuộc đời này đã từng có ai đó để yêu là may mắn lắm rồi. Đó là cách tự chữa lành vết thương trong lòng mình nhanh nhất. Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn nhiều nếu ta biết cách đối diện và bình thãn với những khó khăn gặp phải. Giờ đây anh trong mối quan hệ với em là người yêu nhưng là người yêu cũ, là người lạ nhưng là người lạ từng yêu, người dưng nhưng là người dưng từng nhớ, là một phần trong chặng đời của nhau, đã đi qua đầy biến động và cũng đầy bình yên. Vì em là mối tình đầu của anh.

Hẳn là bạn sẽ rất vui nếu ai đó dành tặng cho bạn môt món quà lưu niệm. Nhưng khi mối tình đầu là một món quà lưu niệm của quá khứ về người yêu cũ thì chắc chắn cái lẽ cố nhiên ở trong lòng của bạn luôn tồn tại một điều gì đó đặc biệt mỗi khi nhắc về. Mối tình đầu luôn là cái gì đó đáng nhớ và khó quên nhất.

Nguồn: http://phununews.vn/bai-du-thi-khi-moi-tinh-dau-la-mon-qua-luu-niem-cua-qua-khu-269077.html